Thị trấn khốn nạn/Chương 1

Tủ sách mở Wikibooks
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Khi một chiếc đồng hồ cổ đã đếm ngày tháng trong 200, 300 năm mà hỏng, việc sửa chữa là cả một bài toán khó. Một chiếc đồng hồ cũ như thế chắc chắn đã được một nghệ nhân làm thủ công vào một lúc nào đó. Cũng có thể chiếc đồng hồ đó đếm giây bằng một con lắc, một cái lò xo, hoặc bằng một hệ thống ròng rọc. Cũng có thể chiếc đồng hồ đó có chuông báo giờ, hoặc cũng có thể có con chim nhảy ra hót. Chiếc đồng hồ đó có thể có hàng trăm bộ phận nhỏ, và từng bộ phận một phải làm việc thật ăn khớp với nhau.

Mọi thứ còn khó khăn hơn nữa khi thông thường bạn không thể biết được ai đã làm cái gì với chiếc đồng hồ đó trong vài trăm năm qua. Có thể có lúc đã có bộ phận hỏng nhưng không được chữa, hoặc chữa sai cách. Đôi khi, cả một phần của hệ thống máy móc ban đầu bị mất, nhưng bạn cũng không biết chắc được bởi vì rất hiếm khi bạn có trong tay bản vẽ để biết được cái đồng hồ được thiết kế như thế nào. Chiếc đồng hồ cũ như thế không đi kèm với bản vẽ.

Cho nên, một số ít người còn lại trên thế giới có khả năng chữa được đồng hồ cổ dựa vào cái người ta gọi là dấu chứng để lần theo. Một dấu chứng có thể là một vết móp hoặc một lỗ đã từng gắn đinh ốc. Đó là những chứng tích để biết được người nghệ nhân đã nghĩ gì khi họ chế tác ra chiếc đồng hồ đó.

Tôi đã từng nghe là chữa đồng hồ có thể làm bạn điên đầu. Bạn luôn nghi ngờ không biết rằng bạn đã mất hàng tiếng đồng hồ đi phải đường cụt, khi tất cả bạn có chỉ là những dấu chứng, mà dấu chứng đó có thể không thật là cái bạn phán đoán. Cho nên bạn luôn luôn phải quyết định rằng bạn có đang phí thời gian không đi tới đâu không.

Câu chuyện là tôi chỉ biết tất cả những điều này bởi vì vài năm trước, John B McLemore, một người nghệ nhân sửa đồng hồ cũ liên lạc với tôi, và nhờ tôi giúp điều tra một vụ án giết người.

JMB: Có việc đã xảy ra. Chắc chắn là có việc đã xảy ra trong thị trấn này. Quá nhiều điều quái đản đã diễn ra để mà bảo rằng không có việc gì xảy ra cả. Và tôi sắp chịu không nổi cái thị trấn khốn nạn này và những điều diễn ra nơi đây rồi.

Từ Serial -- Chuyện dài kỳ, và This American Life, tôi là Brian Reed. Đây là chương trình "Thị trấn khốn nạn."

"John B McLemore sống ở THỊ TRẤN KHỐN NẠN, Alabama." Đó là dòng chủ đề thư làm tôi chú ý vào một ngày nửa cuối năm 2012, khi tôi đọc email từ thính giả gửi đến cho chương trình This American Life của chúng tôi. Email này từ John B McLemore. "THỊ TRẤN KHỐN NẠN" viết hoa. "Tôi là một thính giả lâu năm, mới phát hiện lại chương trình của các anh chị," John viết. "Tôi sống ở một cái thị trấn nhỏ tồi tàn khốn nạn ở bang Alabama, tên là Woodstock. Tôi muốn kể cho các anh chị làm chương trình biết về một số sự việc đã diễn ra gần đây trong thị trấn này. Tôi hy vọng các anh chị có đủ điều kiện để điều tra việc này."

Một trong hai sự kiện, John viết, liên quan đến việc một viên cảnh sát địa phương làm ở Phòng Cảnh sát của hạt. John nghe nói là một người phụ nữ đã tố cáo viên cảnh sát này quấy rối tình dục cô ta. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai là vụ giết cậu thanh niên chừng 20 tuổi tên là Dylan Nichols. Kẻ giết người, theo như John, là con trai của một gia đình có thế lực ở địa phương. Tên kẻ giết người là Kabrahm Burt. Nhà Burt là nhà triệu phú. Nhà đó có rất nhiều đất đai xung quanh khu vực, và làm lâm nghiệp lớn ở vùng này, với hằng hà sa số xưởng gỗ và xưởng cưa ở mọi nơi, một xưởng ngay cạnh nhà John. Tên chuỗi xưởng gỗ là K3.

John nói rằng có vẻ như nhà Burt đã xoá mọi dấu vết của sự việc, trừ một điều là Kabrahm bây giờ đi khắp thị trấn rêu rao, theo như lời John, "Rêu rao về việc chỉ sau 30 đá túi bụi vào đầu thằng Dylan Nichols này đã làm cho nó liệt cả người, và sau vài ngày thì chết." "Tôi rất cần những người như các anh chị đến cái thị trấn theo đạo Báp-tiêm khốn nạn này để xoá nó luôn khỏi bản đồ," John viết. "Tôi muốn trao đổi trực tiếp qua điện thoại nếu được. Có quá nhiều thứ để có thể trình bày qua thư."

[TIẾNG CHỜ ĐIỆN THOẠI]
JBM: Hello. Hello?
BR: John?
JBM: Hello?
BR: Xin chào anh, tôi là Brian.
JBM: Hey.
BR: Tôi đây. Chúng tôi gọi cho anh đây.
JBM: Đúng đây là giây phút bối rối khi tôi nhận ra, sau cả năm, thì các anh cũng liên lạc.
Khi tôi gọi, thì một năm đã trôi qua từ khi John email. Chúng tôi trao đổi qua lại với nhau trong vài tháng nhưng chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp, cho đến một ngày anh ta gửi cho tôi một email có gắn link đến một bản tin thời sự. Bản tin này nói về một viên cảnh sát làm ở Phòng Cảnh sát hạt Bibb -- Hạt Bibb là nơi John ở -- hắn ta đã bị kết tội vì bắt phụ nữ tham gia giao thông và buộc họ phải phục vụ tình dục, cả ở ngay lề đường lẫn ở trong đồn. Có một người khác cũng bị nghi là đồng phạm trong vụ này.
Tôi nghĩ, nếu vụ lạm dụng công quyền như vậy đã xảy ra ở Phòng Cảnh sát hạt Bibb, thì có thể những tin đồn khác mà John đã từng đề cập cũng xảy ra thật, có thể chăng một vụ giết người đã diễn ra và đã bị bịt lại.
Cho nên cuối cùng tôi cũng gọi điện cho anh ta và chúng tôi nói chuyện một lúc.
JBM: Cuộc sống của tôi hơi lộn xộn, vì tôi phải chăm mẹ già bị bệnh Alzhemer từ bảy tám năm nay. Tôi xin lỗi vì lần trước anh gọi, mọi thứ loạn xạ hết cả lên.
BR: Không, tôi rất thông cảm với anh đã phải gánh vác việc đó. Tôi rất thông cảm.
JBM: Và còn việc mất chó nữa. Làm rắc rối thêm mọi chuyện. Tôi nói anh nghe, tôi nhận nuôi chó vô chủ, việc này có lẽ không làm anh bất ngờ. Khi biết chỗ tôi ở, sẽ hoàn toàn không có gì là bất ngờ khi anh biết người xung quanh đây mặc nhiên cứ vứt chó đi ở rệ đường. Có lúc nhiều nhất, tôi có 21 con. Tôi giờ có 14 -- à, 13. Tôi thấy tiếc lắm vì con chó đấy là một con già và là một con khôn. Nuôi chó là một việc mà tôi muốn gánh vác. Tôi giống như là Trạm Bảo vệ Động vật ở địa phương.
BR: Anh có nhiều đất không?
JBM: Tối muốn nói là đất của ông ngoại tôi. 128 acres (nửa cây số vuông).
BR: Anh lớn lên ở Woodstock, đúng không?
JBM: Đúng, Woodstock. Cả địa phận này cần phải được định nghĩa. Nếu anh nhìn vào biểu đồ dân số của bang Alabama và xem những hạt nghèo nhất, thì Bibb là đứng thứ 5 từ chót sổ về địa điểm tệ nhất để sống. Chỗ tôi ở là một trong những thủ phủ lạm dụng tình dục trẻ em của bang. Chỗ tôi có cảnh sát thoái hoá một cách không thể tưởng tượng nổi.
Chỗ tôi có bền giáo dục tồi tệ bậc nhất. Chỗ tôi có đến tận 95 nhà thờ ở cái hạt chết toi này. Chỗ tôi chỉ có hai trường cấp ba và không có trường giáo dục cấp cao nào. Và chỗ tôi có Dê-bù phù hộ, vì Dê-bù sẽ tái sinh và trái đất ấm lên chỉ là tin đồn nhảm. Anh biết đấy, chẳng có cái gì gọi là thay đổi khí hậu cả. Tóm lại, tôi -- tôi ở một nơi không thèm phát triển, nói xin lỗi anh.
Tôi giờ phải đi nhai một viên thuốc đau bụng. Tôi xin phép. Ô, lại một viên mùi cherry. Bao giờ viên mùi đó cũng lăn ra khỏi lọ đầu tiên.
BR: Anh có đang bị đau dạ dày không?
JBM: Tôi bị tràn dịch dạ dày liên tục. Tôi bị từ bé rồi.
BR: Anh có thể cho biết tại sao anh lại quyết định email cho tôi?
JBM: À, anh biết đấy, lý do đầu tiên, mà tôi nói với anh, chỉ là một vài điều tôi nghe về chuyện xảy ra ở quanh đây. Anh chắc nhớ về việc thằng Dylan Nichols bị giết hại. Và hiển nhiên rằng, người ta giấu nhẹm vụ đó đi. Tôi nghĩ chúng ta nên trao đổi về việc này trước.
BR: Đồng ý, anh nói cho tôi điều gì đã xảy ra. Ý tôi là, anh đã đề cập qua về chuyện này trong một email trước, nhưng không có nhiều chi tiết. Và tôi cũng google trên mạng rồi nhưng không tìm hiểu được gì. Chi bằng, anh nói cho tôi, anh biết những gì?
JBM: Tôi hy vọng là một trong những việc các anh các chị có thể làm được, là tìm hiểu được gì đó. Tất cả những gì tôi tìm hiểu được là thằng Dylan Nichols đi học ở trường cấp ba West Blocton ở đây. Căn bản là vào mùa hè tôi có thuê bọn trẻ ở đây đào một cái rãnh ở trước nhà tôi, để trồng mấy cây hoa măng tây. Đấy là Aspidistra elatior, nếu anh không biết.
BR: Tôi không biết cả hai thứ anh vừa nói là gì, nhưng không vấn đề gì.
JBM: OK, đấy là tên khoa học. Cây đấy là cây hoa măng tây. Anh biết bọn trẻ giờ suốt ngày nói chuyện điện thoại? Anh chẳng bắt bọn nó làm được gì vì bọn nó suốt ngày cắm mặt vào điện thoại. Bọn nó Tweet, bọn nó Youtube, bọn nó ở trên Facebook cả ngày. Còn tôi thì ngồi ở hiên sau nhà. Và nếu anh biết ngậm miệng lại, anh sẽ bất ngờ vì những gì mình nghe được. Vì bọn trẻ ở đây lớn lên quá nghèo hèn, bọn nó không biết xấu hổ là gì. Bọn nó nói với nhau tất tần tật.
JBM: Hello. Hello?
BR: John?
JBM: Hello?
BR: Xin chào anh, tôi là Brian.
JBM: Hey.
BR: Tôi đây. Chúng tôi gọi cho anh đây.
JBM: Đúng đây là giây phút bối rối khi tôi nhận ra, sau cả năm, thì các anh cũng liên lạc.
Khi tôi gọi, thì một năm đã trôi qua từ khi John email. Chúng tôi trao đổi qua lại với nhau trong vài tháng nhưng chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp, cho đến một ngày anh ta gửi cho tôi một email có gắn link đến một bản tin thời sự. Bản tin này nói về một viên cảnh sát làm ở Phòng Cảnh sát hạt Bibb -- Hạt Bibb là nơi John ở -- hắn ta đã bị kết tội vì bắt phụ nữ tham gia giao thông và buộc họ phải phục vụ tình dục, cả ở ngay lề đường lẫn ở trong đồn. Có một người khác cũng bị nghi là đồng phạm trong vụ này.
Tôi nghĩ, nếu vụ lạm dụng công quyền như vậy đã xảy ra ở Phòng Cảnh sát hạt Bibb, thì có thể những tin đồn khác mà John đã từng đề cập cũng xảy ra thật, có thể chăng một vụ giết người đã diễn ra và đã bị bịt lại.
Cho nên cuối cùng tôi cũng gọi điện cho anh ta và chúng tôi nói chuyện một lúc.
JBM: Cuộc sống của tôi hơi lộn xộn, vì tôi phải chăm mẹ già bị bệnh Alzhemer từ bảy tám năm nay. Tôi xin lỗi vì lần trước anh gọi, mọi thứ loạn xạ hết cả lên.
BR: Không, tôi rất thông cảm với anh đã phải gánh vác việc đó. Tôi rất thông cảm.
JBM: Và còn việc mất chó nữa. Làm rắc rối thêm mọi chuyện. Tôi nói anh nghe, tôi nhận nuôi chó vô chủ, việc này có lẽ không làm anh bất ngờ. Khi biết chỗ tôi ở, sẽ hoàn toàn không có gì là bất ngờ khi anh biết người xung quanh đây mặc nhiên cứ vứt chó đi ở rệ đường. Có lúc nhiều nhất, tôi có 21 con. Tôi giờ có 14 -- à, 13. Tôi thấy tiếc lắm vì con chó đấy là một con già và là một con khôn. Nuôi chó là một việc mà tôi muốn gánh vác. Tôi giống như là Trạm Bảo vệ Động vật ở địa phương.
BR: Anh có nhiều đất không?
JBM: Tối muốn nói là đất của ông ngoại tôi. 128 acres (nửa cây số vuông).
BR: Anh lớn lên ở Woodstock, đúng không?
JBM: Đúng, Woodstock. Cả địa phận này cần phải được định nghĩa. Nếu anh nhìn vào biểu đồ dân số của bang Alabama và xem những hạt nghèo nhất, thì Bibb là đứng thứ 5 từ chót sổ về địa điểm tệ nhất để sống. Chỗ tôi ở là một trong những thủ phủ lạm dụng tình dục trẻ em của bang. Chỗ tôi có cảnh sát thoái hoá một cách không thể tưởng tượng nổi.
Chỗ tôi có bền giáo dục tồi tệ bậc nhất. Chỗ tôi có đến tận 95 nhà thờ ở cái hạt chết toi này. Chỗ tôi chỉ có hai trường cấp ba và không có trường giáo dục cấp cao nào. Và chỗ tôi có Dê-bù phù hộ, vì Dê-bù sẽ tái sinh và trái đất ấm lên chỉ là tin đồn nhảm. Anh biết đấy, chẳng có cái gì gọi là thay đổi khí hậu cả. Tóm lại, tôi -- tôi ở một nơi không thèm phát triển, nói xin lỗi anh.
Tôi giờ phải đi nhai một viên thuốc đau bụng. Tôi xin phép. Ô, lại một viên mùi cherry. Bao giờ viên mùi đó cũng lăn ra khỏi lọ đầu tiên.
BR: Anh có đang bị đau dạ dày không?
JBM: Tôi bị tràn dịch dạ dày liên tục. Tôi bị từ bé rồi.
BR: Anh có thể cho biết tại sao anh lại quyết định email cho tôi?
JBM: À, anh biết đấy, lý do đầu tiên, mà tôi nói với anh, chỉ là một vài điều tôi nghe về chuyện xảy ra ở quanh đây. Anh chắc nhớ về việc thằng Dylan Nichols bị giết hại. Và hiển nhiên rằng, người ta giấu nhẹm vụ đó đi. Tôi nghĩ chúng ta nên trao đổi về việc này trước.
BR: Đồng ý, anh nói cho tôi điều gì đã xảy ra. Ý tôi là, anh đã đề cập qua về chuyện này trong một email trước, nhưng không có nhiều chi tiết. Và tôi cũng google trên mạng rồi nhưng không tìm hiểu được gì. Chi bằng, anh nói cho tôi, anh biết những gì?
JBM: Tôi hy vọng là một trong những việc các anh các chị có thể làm được, là tìm hiểu được gì đó. Tất cả những gì tôi tìm hiểu được là thằng Dylan Nichols đi học ở trường cấp ba West Blocton ở đây. Căn bản là vào mùa hè tôi có thuê bọn trẻ ở đây đào một cái rãnh ở trước nhà tôi, để trồng mấy cây hoa măng tây. Đấy là Aspidistra elatior, nếu anh không biết.
BR: Tôi không biết cả hai thứ anh vừa nói là gì, nhưng không vấn đề gì.
JBM: OK, đấy là tên khoa học. Cây đấy là cây hoa măng tây. Anh biết bọn trẻ giờ suốt ngày nói chuyện điện thoại? Anh chẳng bắt bọn nó làm được gì vì bọn nó suốt ngày cắm mặt vào điện thoại. Bọn nó Tweet, bọn nó Youtube, bọn nó ở trên Facebook cả ngày. Còn tôi thì ngồi ở hiên sau nhà. Và nếu anh biết ngậm miệng lại, anh sẽ bất ngờ vì những gì mình nghe được. Vì bọn trẻ ở đây lớn lên quá nghèo hèn, bọn nó không biết xấu hổ là gì. Bọn nó nói với nhau tất tần tật.
Một trong số chúng nó nói rằng thằng Dylan Nichols đang ở cái bệnh viện cụ thể này nọ. Nó đang liệt tứ chi. Nó vừa mới đánh nhau với thằng Kabrahm Burt, và người ta đoán nó không sống nổi qua đêm nay. Khi tôi nghe thấy họ Burt, thì tôi mới dỏng tai lên nghe. Tôi mới chõ mũi vào hỏi, có phải nó liên quan đến nhà Burt nổi danh ở đó kinh doanh xưởng bán gỗ K3 ở Green Pond và xưởng cưa KKK ở Vance, đúng không? Đúng rồi, thằng đó là con của Kendall.
Bọn thanh niên làm ở đây mất chừng một ngày, và bọn nó bàn ra tán vào chuyện đó. Và trong mấy ngày tiếp theo, một trong số bọn đó tweet cho bạn gái và tweet thêm cho mấy đứa bạn khác nữa, và sự việc xảy ra là thằng Dylan Nichols chết thật. Chết nhăn răng! Và thằng Kabrahm Burt thì không biết là ở đâu.
Sau đó, tôi có thuê anh em nhà Goodson làm việc, hai thằng. Số là một trong hai thằng, Jake Goodson, hiển nhiên là nó biết thằng Kabrahm. Và nó vừa gặp ngay thằng đấy ở cái cửa hàng Pizza chết toi Little Ceasar ở Woodstock. Chưa thấy mặt mũi một năm nay. Hỏi là nó ở đâu.
"À tao mới đi trại cai nghiện về. Tao vừa ở trại cai nghiện chừng này chừng này tháng." "Thế câu chuyện là thế nào?" Đấy, chính lúc đó thằng Kabrahm xổ con mẹ nó ra hết. Và câu chuyện tôi nghe kể là cả lũ bọn nó ở một cái buổi nhậu, và có thằng Nichols, Kabrahm và một thằng bạn, bọn nó cãi nhau với thằng ấy và nói mày là thằng đĩ đi với một thằng đĩ, hoặc là một thằng đĩ đại loại thế. Và thằng ấy cuối cùng đấm một thằng trong hội đó, và bọn nó mới xông vào đánh thằng ấy.
Thằng bị đánh là thằng Dylan Nichols, giở con dao bấm ra cứa cổ thằng bạn của thằng Kabrahm. Thế là thằng Kabrahm tháo thắt lưng ra để buộc vào cổ thằng bị cứa và đè thằng Nichols ra rồi đá túi bụi vào đầu cho đến khi nó bất tỉnh nhân sự.
Thế là, anh biết phần còn lại của câu chuyện từ phần tôi kể -- thằng cu đó, liệt tứ chi, chết sau vài ngày. Jake là thằng nhiều chuyện. Nó hỏi, thế mày làm như nào mà thoát được dễ thế? Và thằng Burt, Kabrahm Burt, trả lời nó là bọn nó khẳng định đó là tự vệ chính đáng, và thằng bạn nó ngậm con mẹ nó miệng lại.
Dĩ nhiên, nhà thằng Kabrahm có đầy tiền, cho nên đương nhiên là vụ đó không thành vụ giết người. Xong rồi --
BR: Như vậy là, tôi muốn hỏi lại, anh nghe kể lại việc này từ một cậu tên là Jake Goodson?
JBM: Ừ.
BR: Cậu đó gặp cậu Kabrahm, và cậu Kabrahm này nói với cậu đó là bọn tao nói câụ kia ngậm miệng lại rồi chúng ta cùng khẳng định rằng đó là tự vệ chính đáng? Cậu này nói với cậu đó như vậy.
Một trong số chúng nó nói rằng thằng Dylan Nichols đang ở cái bệnh viện cụ thể này nọ. Nó đang liệt tứ chi. Nó vừa mới đánh nhau với thằng Kabrahm Burt, và người ta đoán nó không sống nổi qua đêm nay. Khi tôi nghe thấy họ Burt, thì tôi mới dỏng tai lên nghe. Tôi mới chõ mũi vào hỏi, có phải nó liên quan đến nhà Burt nổi danh ở đó kinh doanh xưởng bán gỗ K3 ở Green Pond và xưởng cưa KKK ở Vance, đúng không? Đúng rồi, thằng đó là con của Kendall.
Bọn thanh niên làm ở đây mất chừng một ngày, và bọn nó bàn ra tán vào chuyện đó. Và trong mấy ngày tiếp theo, một trong số bọn đó tweet cho bạn gái và tweet thêm cho mấy đứa bạn khác nữa, và sự việc xảy ra là thằng Dylan Nichols chết thật. Chết nhăn răng! Và thằng Kabrahm Burt thì không biết là ở đâu.
Sau đó, tôi có thuê anh em nhà Goodson làm việc, hai thằng. Số là một trong hai thằng, Jake Goodson, hiển nhiên là nó biết thằng Kabrahm. Và nó vừa gặp ngay thằng đấy ở cái cửa hàng Pizza chết toi Little Ceasar ở Woodstock. Chưa thấy mặt mũi một năm nay. Hỏi là nó ở đâu.
"À tao mới đi trại cai nghiện về. Tao vừa ở trại cai nghiện chừng này chừng này tháng." "Thế câu chuyện là thế nào?" Đấy, chính lúc đó thằng Kabrahm xổ con mẹ nó ra hết. Và câu chuyện tôi nghe kể là cả lũ bọn nó ở một cái buổi nhậu, và có thằng Nichols, Kabrahm và một thằng bạn, bọn nó cãi nhau với thằng ấy và nói mày là thằng đĩ đi với một thằng đĩ, hoặc là một thằng đĩ đại loại thế. Và thằng ấy cuối cùng đấm một thằng trong hội đó, và bọn nó mới xông vào đánh thằng ấy.
Thằng bị đánh là thằng Dylan Nichols, giở con dao bấm ra cứa cổ thằng bạn của thằng Kabrahm. Thế là thằng Kabrahm tháo thắt lưng ra để buộc vào cổ thằng bị cứa và đè thằng Nichols ra rồi đá túi bụi vào đầu cho đến khi nó bất tỉnh nhân sự.
Thế là, anh biết phần còn lại của câu chuyện từ phần tôi kể -- thằng cu đó, liệt tứ chi, chết sau vài ngày. Jake là thằng nhiều chuyện. Nó hỏi, thế mày làm như nào mà thoát được dễ thế? Và thằng Burt, Kabrahm Burt, trả lời nó là bọn nó khẳng định đó là tự vệ chính đáng, và thằng bạn nó ngậm con mẹ nó miệng lại.
Dĩ nhiên, nhà thằng Kabrahm có đầy tiền, cho nên đương nhiên là vụ đó không thành vụ giết người. Xong rồi --
BR: Như vậy là, tôi muốn hỏi lại, anh nghe kể lại việc này từ một cậu tên là Jake Goodson?
JBM: Ừ.
BR: Cậu đó gặp cậu Kabrahm, và cậu Kabrahm này nói với cậu đó là bọn tao nói câụ kia ngậm miệng lại rồi chúng ta cùng khẳng định rằng đó là tự vệ chính đáng? Cậu này nói với cậu đó như vậy.