Thế giới đại đồng

Tủ sách mở Wikibooks
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bình đẳng[sửa]

Truyền bá sự bình đẳng và công bình là nền móng của xã hội ổn định. Tư tưởng này được nói rõ trong thiên Lễ vận thuộc Kinh Lễ

Đạo đức lớn được thực hành thì thiên hạ là của chung. Kén chọn kẻ có tài đức ra làm việc. Giảng giải điều tín nghĩa, sửa trị điều hoà mục. Cho nên mọi người không riêng thân cha mẹ mình, không riêng yêu con cái mình, khiến người già cả có chỗ sử dụng năng lực, các thiếu niên được nuôi dạy khôn lớn. Thương người goá bụa, thương kẻ mồ côi và những người già không nơi nương tựa. Người tàn tật phải có chỗ nuôi dưỡng, con trai đều có nghề nghiệp, con gái đều có chồng con. Như vậy thì của cải vứt bỏ dưới đất cũng không ai nhặt mà cũng không cần thiết phải cất giữ cho riêng mình. Còn về năng lực thì e không có cách gì để thi thố mà không cần phải giữ làm của riêng. Do đó mọi âm mưu đều bị mai một mà không thể xảy ra, mọi hành vi trộm cắp, gây rối, giặc cướp đều không thể nổi dậy, cửa ngõ không cần đóng. Như thế gọi là Đại đồng.

Thuyết đại đồng[sửa]

Khổng Tử đã khởi xướng thuyết đại đồng

  • “Thiên hạ vi công” (Thiên hạ là của chung mọi người)
  • “Tuyển hiền nhiệm năng” (Lựa chọn người hiền, sử dụng người tài),
  • “Các tận kỳ năng” (Ai nấy dốc hết năng lực của mình),
  • “Giảng tín tu mục” (Trọng điều tín, chăm lo sự hòa mục),
  • “Các tận kỳ sở” (Ai nấy đều được nhận tương xứng với công sức của mình)