Tái sinh
Tái sinh hay tái sanh, tái kiếp có nghỉa là Đầu thai hay Sinh lại . Một khái niệm cho rằng con người sau khi chết sẽ được sinh lại ở một cuộc sống mới . Tái sinh là một trong những học thuyết quan trọng của Phật giáo, cùng với nghiệp (Karma), niết bàn (nirvana) và giải thoát (moksha).
Trong Phật giáo đề cập đến giáo lý cho rằng Nghiệp của một con người sẽ dẫn dắt đến một cuộc sống mới sau khi chết, trong một vòng không bao giờ chấm dứt gọi là Luân hồi (saṃsāra). Vòng luân hồi này được xem là Khổ (dukkha). Vòng luân hồi chỉ dừng lại nếu đạt được giải thoát bằng giác ngộ và dập tắt 3 ác nghiệp Tham, Sân, Si. Mọi Khổ sẽ không còn tồn tại
Học thuyết tái sinh trong Phật giáo
[sửa]Học thuyết tái sinh trong Phật giáo đôi khi được đề cập đến là "Đầu thai vào cõi luân hồi" . Xác nhận rằng việc tái sinh không nhất định phải thành một con người, mà vào một trong sáu cõi (Gati) gọi là hữu luân (Bhavachakra). Sáu cõi luân hồi bao gồm Thiên (Deva), A-tu-la (Asura), Nhân (Manusya), Súc sanh (Tiryak), Ngạ quỷ (Preta), và Địa ngục (Naraka).
Sự tái sinh để được đầu thai vào cõi luân hồi được quyết định bởi Nghiệp thiện ác . Thiện nghiệp (Kushala) thì sinh vào cõi tốt (Cõi Thiện), và ác nghiệp (Akushala) thì bị sinh vào cõi xấu (Cõi Ác) .
Trong khi Niết Bàn mới là mục đích sau cuối của giáo lý Phật giáo . Nhiều pháp môn Phật giáo lại tập trung vào việc đạt được phước đức do ở các công đức ban phước , nhờ đó con người có thể tái sinh vào cõi thiện và tránh tái sinh vào cõi ác. [[Category:Học thuyết ]