Tình Yêu

Tủ sách mở Wikibooks

Tình yêu như một khung trời xanh ngát. Ở đó, vũ trụ không thu đầy một đôi mắt, không dài rộng hơn một tầm tay. Ở đó, chúng mình sẽ đi trọn một con đường trần cùng tìm về đỉnh cao hạnh phúc hay là sẽ cách xa, rời rã, mỗi đứa một phương trời. Nhưng! Dù thế nào chúng mình cũng đã gặp nhau cũng đã chấp nhận rằng " chúng mình sinh ra đời là để yêu nhau. Có thể là sung sướng hạnh phúc, hay cũng có thể là đau sầu, trái ngang".

Nhưng mãi mãi chúng mình không thể quên, không thể chối bỏ rằng " tình yêu đã hiển hiện như một trói buộc vĩnh cửu".

Tiếng nói của tình yêu sẽ vang động trong lòng chúng ta như men nồng trong ngực ấm, như một ám ảnh dẽ chịu cuả chiêm bao, như hơi thở nhẹ cuả người tình, như tiếng kể lể của con tim, đã hơn một lần ray rức vì yêu vì còn yêu.

Buồn vì anh khao khát cho đời mình một mối tình ngang trái để tận hưởng thú đau thương, gặp em anh nghe hồn nổi sóng. Giũa bao nhiêu khuôn mặt đàn bà rực rở trên vòm trời đêm tất niên ấy sao con chim trời này đã xếp cánh bên em ?

Một trăm bàn tay kia
Với nghìn đôi mắt nọ.
Sao chỉ nụ cười này.
Xao xuyến trái tim anh.

Vâng, em ngồi đó, nụ cười điểm trên môi nhưng buồn len trong ánh mắt. Cô đơn và rất muốm cô đơn. Bởi vì em đã lắc đầu từ chối bao nhiêu lời mời nhảy. Củ chỉ ấy càng làm anh rụt rè khi gia tài khiêu vũ cuả anh không ngoài một điệu Slow.

Thân thế em anh mới vừa khám phá qua một người bạn. "Có chồng nhưng không mấy hạnh phúc". Gặp em anh đã chọn đi vào con đường biển cấm. Em tuy gần nhưng tay anh không bao giờ với tới.

Chúng ta là hai con đường song song.
Trong thấy nhau nhưng trong đời chẳng gặp.

Nhưng nếu hai con đdường song song ấy sẻ gặp nhau nơì vô tận, sao anh không thẻ gặp em trong tâm hồn ? ai cấm anh mơ những giấc mơ trong đó em thuộc về anh ?

Trong cuộc đua chạy về trái tim em.
Anh chỉ là một con ngựa què.

Hy vọng chuyện về ngược dù mong manh đến đâu cũng là hy vọng. Cũng là hơi thở . Cũng là nguồn vui. Là hương vị sồng.

Anh bước mau trên con đường vắng. Con đường quen thuộc hôm nay trở thành nhu bất tận.

Âm thanh nào cô đơn hơn tiếng giày khuya.
Con đường nào xa hơn con đường về.

Anh bước mau vào căn phòng nhỏ bé của mình. Lên giường trùm chăn thật kín, nồng nàn sống lại thời khắc ôm em trong điệu nhảy sau cùng, cuối cùng của dạ vũ. Nhưng đầu tiên của chúng ta. Vì đâu em nhận lời anh mời nhảy / anh không quên câu trả 3lời nịnh anh khách sáo của em bởi vì suốt buổi không thấy anh mời ai nhảy nên khi được anh mời thật hân hạnh, khó ai từ chối. Anh nhớ anh cũng theo đ2 khách sáo của em.

Phận hèn này cũng hân hạnh được nhày với người suốt buổi kông chịu nhảy với ai.

Bây giờ còn lại gì sau điệu vũ ngắn nguỉ kia hầu như đã trỡ th2nh kỷ niệm ? Em như bị chôn ch85t vào một góc đời vô vị nào đó. Thư viết em không hồi âm. Điện thoại gọi em trả lời nhát gừng. Nhưng sao anh vẫn nghe nuối tiếc, khát vọng âm thầm trong cái vỏ lạnh nhạt bên ngoài đó.

Anh không biết tôi có chồng rồi sao ? Anh biết em có chồng và cũ ng biết cả em không hạnh phúc. Lần gọi điên thoại sau cùng anh đã không dấu tình anh. Em không nhận nhưnh sao em không từ chối ?

Nếu em muốn làm ngăn cách.
Cần gì phải một con đường hay một dòng sông.
Cần gì phải một chấn song hay một giòng sông.
Em chỉ cần gỏ cửa trái tim anh
Và gọi tên một người xa lạ.

Em không gọi tên người lạ tuy em cũng không gôi tên anh. Nghiã là em chưa gọi tên anh. Nghiã là em sẽ gọi tên anh.

Em nói anh còn trẻ hãy quên em đi. Nghiạ là nếu anh không quên được thì anh phài nhớ. Em kh1p cửa nhưng không cài then.

Anh sẽ lao thân vào chiến cuộc này.
Chiếm tim em làm lợiphẩm.
Chiếm môi em làm quê hương.

Anh vẫn viết thư cho em điều đặn dù thư không hồi âm. "tình đăã cho không lấy lại bao giờ". Thư sau cùng vì điện tắt anh viết cho em trong thứ ánh sáng mù mờ cuả ngọn nến

Anh viết thư này cho em trong bóng đêm
Nếu có những giòng không rỏ chử
Em hãy đọc : Anh yêu em.

Và, như một phép lạ, em đã trả lời. Như một múa xuân chợt đến gieo nắng ấm vào đời anh. Mọi vật trở nên sống động mọi thứ trở nên có ý nghiã. Anh ao ước gặp em. Được ngồi với em ở một góc bàn, nơi một quán vắng, trên một vùng cao, nhìn ra rừng thông, nhìn xuống mặt hồ, trải tình yêu mênh mang cuả chúng ta lên cây cỏ. Em nhân lời hẹn. Nhưng em không đến nơi hẹn. Anh ngồi một mình ôm lấy cô đơn, thất vọng và bóng tối cuả buổi chiều chầm chậm xuống

Nếu không phải gặp em trong kiếp sau.
Anh sẽ kh6ng lấy thiên đường làm nơi hò hẹn.
Vì ở đó chúng mình làm gì lừa dối nhau.

Ý nghỉ phải quên em đi chỏn vởn như môt lối thoát. Nếu anh còn muốm sống. Nhưng con đường tình anh đi chính anh dã chọn cho mình. Dù đau thương đang chờ ở cuối đường. Hãy nở nụ cười đón nhận nước mắt. Và câm nín.

Nhưng anh bổng được tất cả giửa lúc tuởng như mất tất cả. Em đến. Mang ánh sáng tràn ngập căn phòng chập hẹp hổn độn cuả anh. Hạnh phúc nhân lơn vì hạnh phúc bất ngờ. Em xin lỗi gì sai hẹn. vì lủng củng chuyện nhà. Sự có mặt cuả em hôm nay trong vòng tay anh, đã xoá hết màu đen cuả quá khứ

Em hỏi anh nghĩ gì về hành động liều lỉnh cuả em hôm nay...

Nếu anh công giáo
Anh sẽ bảo em là nguyên nhân 7 mối tội đầu
Nếu em là phật giáo
Anh sẽ gọi em là bể trầm luân.
Nhưng gì anh chỉ lấy tình yêu làm tín ngưởng.
Nên em là người đàn bà ngoại tình đáng kính, đáng yêu.

Bởi vì anh muốn chọn con đường tình ái khúc mắc nên đời đã dành cho anh những bất ngờ. Lần đầu tiên em đến với anh cũng là lần cuối cùng anh gặp em. Em đã lặng lẽ rời xứ sang một nước khác cùng chồng con. Em đã đến từ biệt anh mà anh mà anh không hay. Cách từ biệt đã nói lên tình em. Nhưng giữa tình yêu và bổn phận, giữa hạnh phúc đắm say và cô đơn buồn tẻ em đã chọn con đường hy sinh. Sự hy sinh cao quí đó càng làm hình ảnh em rực sáng trong tim anh.

Nếu hai con đường song song còn gặp nhau nơi vô tận, chúng ta cũng sẽ còn gặp nhau không bằng ánh mắt cũng bằng tâm hồn

Tình yêu này nếu không dang dở
Làm sao em nhớ anh trọn đời.
Làm sao còn một lần gặp gở
Nếu không có một lần chia phôi.